Nếu tỏ ra khoan dung, sẽ có người cho là bạn dễ dãi. Dẫu thế, bạn hãy tha thứ cho họ.
Nếu tỏ ra tử tế với mọi người, sẽ có người nghĩ bạn có động cơ gì đó. Dẫu thế, bạn hãy cứ sống thật với người khác và với chính mình.
Nếu sống chân thật, sẽ có người muốn lừa dối bạn. Dẫu thế, bạn hãy cứ sống thật với bản chất của mình.
Nếu thành công, sẽ có những kẻ cơ hội tìm đến với bạn. Dẫu thế, bạn hãy luôn vươn đến thành công.
Nếu tìm thấy hạnh phúc, sẽ có người ghen tị và tìm cách phá hoại. Dẫu thế, bạn hãy cứ đi tìm và nâng niu hạnh phúc đang có.
Read the rest of this entry »
Nếu một ngày bạn muốn khóc,hãy gọi cho tôi.Tôi không dám hứa với bạn là tôi có thể làm cho bạn cười. Nhưng tôi có thể khóc cùng bạn….
Nếu một ngày bạn muốn bỏ đi thật xa, đừng ngại gọi cho tôi.Tôi không dám hứa có thể ngăn bạn lại. Nhưng tôi có thể đi cùng bạn….
Nếu một ngày bạn không muốn nghe bất kỳ ai,hãy gọi cho tôi nhé! Tôi hứa sẽ rất im lặng lắng nghe bạn….
Nhưng nếu một ngày bạn gọi cho tôi và không còn nghe tôi trả lời. Hãy đến ngay bên tôi nhé….Có thể lúc đó tôi đang cần đến bạn…..
Có rất nhiều thời điểm ta phải refesh lại bản thân và cuộc sống. Khi mệt mỏi chán chường thì điều đó lại càng cần thiết hơn. Chìm đắm mãi trong ảo tưởng cuộc sống sẽ là vô nghĩa. Ta sinh ra là để sống cơ mà, vậy thì phải sống cho thật tốt.
Vậy có nên nuông chiều bản thân không? Nuông chiều thông thường sẽ làm hư người được chiều. Mai vẫn thường nói: “Bạn thấy Lan rất hay nuông chiều bản thân”. Ừ, nhưng là bản thân mình mà, nuông chiều có xấu không? Không xấu tẹo nào! Bướng thật. Để rồi có những buổi sáng thức dậy chỉ còn 45 phút để chuẩn bị đi làm, nhưng vẫn cố nhắm mắt nằm dài thêm 15 phút cho “cửa sổ tâm hồn” làm quen với ánh sáng ngày mới. Và sau đó chỉ còn 30 phút cho mọi thứ: đánh răng, thay đồ và nhoáng nhoàng tắt đèn, khoá cửa. May mắn thì sẽ đủ thời giờ để tạt qua hàng xôi nói vội: “Chị ơi cho em gói xôi, em đang vội chị nhanh hộ em với”.
Read the rest of this entry »
Có một vật hỗn độn mà thành trước cả trời đất. Nó yên lặng, vô hình, đứng một mình mà không thay đổi vĩnh cửu, vân hành khắp vũ trụ không ngừng, có thể coi nó là mẹ của vạn vật trong thiên hạ. Ta không biết tên nó là gì, tạm đặt tên cho nó là đạo. Đạo mà diễn tả được thì đó không còn là đạo bất biến nữa, tên mà gọi ra được thì đó không còn là tên bất biến nữa.
(Ta gọi tiếng “trâu” để chỉ con trâu là do quy ước từ xưa đến nay, tiếng “trâu” không phải là tên bất biến. Nếu từ xưa ta quy ước gọi tiếng “bò” để chỉ con trâu thì ta sẽ gọi con trâu là “bò”. Đạo thì không như vậy. Đạo bất biến nên ta không thể diễn tả rõ ràng được, chỉ có thể dùng trực giác để hiểu).
Đạo trời không tranh mà khéo thắng, không nói mà khéo đáp, không gọi mà vạn vật tự chuyển động, bình thản vô tâm mà khéo sắp đặt mọi việc. Đạo trời không thiên vị ai, luôn giúp đỡ cho người lương thiện. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt (Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất thất).
Read the rest of this entry »
